“Tuổi thơ im lặng” được xem là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời viết văn của Duy Khán. Qua từng dòng văn, tác giả đưa người đọc trở về với dòng sông kí ức, trôi dạt về một thời xa, xa lắm. Mộc mạc, đơn sơ mà gần gũi đến lạ thường, đọc những mẩu chuyện trong sách mà tưởng như ta đang sống lại một thời thơ dại đầy thú vị của một cậu bé làng quê. Cậu bé ấy thương yêu tất cả sự vật quanh mình, từ dãy núi, khu rừng đến ao hồ, làng xóm; từ cái cây trong vườn đến con chó vện, con mèo đen. Và trên tất cả những thứ ấy, cậu bé yêu thiết tha nơi chốn rau cắt rốn: “Tôi yêu quê hương tôi, cũng như yêu da thịt của tôi. Quê hương và tuổi thơ tôi luôn là điều kì diệu của tạo hóa cho con người”. Duy Khán đã đem tình yêu quê hương tha thiết ấy trải trên từng trang sách. Sâu lắng, lặng yên mà nồng thắm lạ lùng.